Lữ Thiếu Khanh hớn hở cất Xuyên Giới Bàn đi, vừa nghĩ tới bản mặt như người chết của Mộc Vĩnh, hắn lại càng cười khoái trá hơn.
“Ôi chao.” Lữ Thiếu Khanh vỗ ngực, “Lương tâm ta đang đau nhói, cảm giác này tệ thật đấy.”
Quản Vọng: ...
Ân Minh Ngọc: ...




